Du học Canada khổ, ừ đúng, nhưng tui nhận được gì? 

Du học Canada khổ không? Có nhiều người đã trả lời là “Có” nhưng cũng không mấy người trong số họ lựa chọn quay đầu. Bởi vì…

Du học Canada khổ không? Đương nhiên là khổ rồi. Nhưng tại sao vẫn có người chọn đi mà không chọn ở lại. Cái gì cũng có lí do của nó hết…

Bài viết tham khảo:

1. Du học là bề khổ

Du học Canada khổ thật, nhưng sao vẫn nhiều người đi?

Du học Canada khổ thật, nhưng sao vẫn nhiều người đi?

Đó là câu hỏi tui tự đặt ra sau 4 tháng ở cái xứ Canada lạnh lẽo như cái tủ lạnh khổng lồ này. Hằng ngày cứ bận tối mặt với đống homework. Exam thì liên tùng tục, assignment mất cả tiếng để hoàn thành, đến nỗi cuối tuần cũng kiểu đi “Starbucks với bạn bè” nhưng thực ra tụm đầu lại học nhóm.

Thời gian ở đây trôi qua nhanh kinh khủng, chớp mắt là sáng bắt bus đi học, với cả đống người chen chúc lên như xe chở heo, rồi bắt subway tới trường xém ngủ quên đi lố trạm. Chân tay đầu óc rã rời về nhà, ăn vội miếng cơm rồi học, bùm, tới mẹ nó 12h đêm.

Nghĩ cũng lạ à nghen! Mà mùa đông ở đây như tàn phá con người ấy, da đầu thì bị khô, gàu rơi liên tục, mặt thì lên mụn, sụt cân mặc dù ăn uống rất healthy,..

2. Nhưng khổ thì nhận lại được gì?

Anyway, để trả lời câu hỏi đó, có lúc tôi nghĩ lại việc tại sao tôi lại qua đây du học. Eo ơi sao mày hỏi ngu thế? Một phần mẹ mày muốn, một phần mày cũng ghét cái cách giáo dục ở Việt Nam mà, giờ hối hận hả má? Thôi bớt dùm.

Đúng, cảm giác qua một đât nước mới nó tuyệt lắm, cái quần gì cũng đợi mình khám phá (bus thì không đợi đâu, đừng lo), con người mới, cuộc sống mới,… Trước khi tui qua đây, tui đã vẽ một bức tranh màu hồng rất đẹp về du học.

Nhưng tui không mù quáng, tui biết là sẽ có nhiều vất vả, đặc biệt là thằng hoàng tử được cưng chiều như tui, giờ ném ra đại dương bắt bơi thì cũng khó. Tưởng vất vả, nào ngờ nó vất vả hơn rất nhiều như thế, hơn cả “mong đợi”.

Ấy thế mà, tui lại thích nó đến vô cùng (mấy bạn ghét Canada tới đây đừng ghét tui nha, hihi).

2.1. Liệt kê những cái “thích” nào

Thích bởi vì quyền tự do ngôn luận trên trường lớp. Giáo viên nói sai gì, có quyền đưa ra cái mình cho là đúng để phản bác lại ý kiến giáo viên, mà không sợ bị trù dập, hay bị đì như ai kia. Được toàn quyền sử dụng điện thoại trong giờ học (miễn không phải lúc họ giảng, tất nhiên rồi) để tìm tài liệu, có gì đối chất với thầy cô nếu họ hỏi, mình cần thông tin để trả lời. Tui bảo cô trường tui bên Việt Nam không cho xài điện thoại, cô kêu “Oh c’mon, how can u learn without internet?”.

Bạn thích màu tóc xám khói? Tóc cạo sát, bông tai? Thoải mái đê, người ta nhìn thành tích học tập của bạn chứ ai quan tâm tới mấy thứ được cho là hư hỏng kia. Tui thấy có thằng trong trường nhuộm màu đỏ lửa, cũng đú nhuộm màu vàng, chả ai nói gì, giáo viên còn khen ))

Thích bởi vì mình làm gì, yêu ai, ăn mặc ra sao không bị soi mói, bàn tán ra vào, không như ai kia. Thích bởi vì mình sử dụng thời gian một cách tận dụng có thể, làm cho thời gian trong ngày lắp đầy toàn việc học, chứ như hồi trước học xong ra cafe ngồi lê lết, tốn vô cùng (mỗi người mỗi cách sử dụng thời gian, theo tui thì qua đây tui biết quý trọng thời gian của mình hơn)

Thích bởi vì đi lại bằng phương tiện công cộng, an toàn tuyệt đối. Nói không phải khoe chớ hồi Việt Nam té xe bị mấy cái sẹo chân, đâu dám mặc quần đùi đâu 😞 Thích vì sự an toàn, hằng ngày đọc báo Việt Nam sáng ăn cướp tối giết người. Nói chứ ở đâu chả có người này người kia, bên đây không thiếu, tụi nó còn cướp bằng súng, nhưng chả hiểu sao, vẫn thấy an toàn vô bờ bến )

Thích vì lỡ đụng nhẹ, hay chạm người ta thì cả hai đều “Sorry” dù lỗi không phải của đối phương, chứ không như “Đmm, đi đứng kiểu l gì thế?”. Nói chứ không quá tới mức vậy, nhưng chí ít cũng nhận lại những ánh mắt không tốt đẹp mà không có lời xin lỗi )

2.2. Những cái HAY học được

Người dân Canada chủ yếu thường sử dụng subway để đi làm, đi học

Người dân Canada chủ yếu thường sử dụng subway để đi làm, đi học

Và quan trọng nhất, tui học được nhiều kinh nghiệm, cái hay từ con người bản xứ.

Họ ăn trưa nhanh lắm, 5-10 phút là xong rồi quay lại làm việc, họ còn chả có khái niệm ngủ trưa nữa. Shock văn hóa (1)

Bên này thường họ ở khá xa chỗ làm , nên phải dậy sớm bắt bus, rồi lên bus ngủ tiếp, nhiều người còn mang theo cái gối lên bus. Shock văn hóa (2)

Nếu như ở Việt Nam, sáng thì lúc nào đập mặt cũng cơm tấm, phở, hủ tíu, bún bò huế, bên này thì đơn giản hóa lại: bánh mì, ngũ cốc, bánh mì nutella, ngũ cốc, đôi khi thêm 1, 2 quả trứng rồi vụt ra khỏi nhà, hòa mình với cuộc sống liền. Shock văn hóa (3)

Shock rồi sẽ quen, “good things take time” mà.

3. Đi du học để làm gì?

“Mày đi du học chi, tốn tiền. Học ở Đại học Hoa Sen hay RMIT người ta cũng dạy Tiếng Anh đó, đúng ý mày còn gì?”. Nhưng đó chỉ là cái hồ Hoàn Kiếm thôi, tao muốn bơi ngoài đại dương kia. Bọn bay mở mắt là có xe máy đi học, tao phải đi bộ 1-2 km để bắt bus, đặc biệt hôm tuyết dài, muốn khóc luôn. Bọn bay được ăn những món ngon, tao thì ăn fast food cho nhanh rồi còn đi học, hại sức khỏe lắm.

Bọn bay dù sao cũng có bạn bè, người thân xung quanh, tao cũng có đấy, nhưng bọn nó cũng như tao, bận lắm, muốn rủ đi chơi cũng khó, phần lớn tao toàn đi bộ vòng vòng một mình, lạnh cũng đi, -30 độ cũng đi, vì chán quá, cô đơn quá, chịu không nổi.

Nói chung tương lai ra sao, chưa biết được, cái gì tới thì nó sẽ tới, biết đâu tui có chỗ ở lại đây, biết đâu ở Việt Nam có người mời làm lương cao, nhưng dù sao đi chăng nữa, tui đang và sẽ tích tụ được rất nhiều kinh nghiệm mà ở Việt Nam không bao giờ có được.

“Muốn ngồi ở vị trí không ai ngồi được, phải chịu cảm giác không ai chịu được.”- Sơn Tùng MTP.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *